vợ của ngoan hiền thay đổi rồi

Dụ Lâm Hải nhìn anh tớ với vẻ kỳ quái: “Tôi thưa thế khi nào”.

Phó Vực: “…”

Bạn đang xem: vợ của ngoan hiền thay đổi rồi

Đồng group ngu như heo, anh tớ cũng chịu đựng rồi.

Nam Mẫn mỉm cười: “Thế thì ko quan trọng. Quân tử ko giành loại người tớ mến. Tôi mến vật gì rất có thể tự động mò mẫm lấy, nếu như vẫn bỏ qua thì tức là không tồn tại duyên, cũng chẳng đem gì xứng đáng nhằm tiếc nuối”.

Cố Hoành tài xế cho tới, xuống xe pháo Open cho tới Nam Mẫn, cô thản nhiên nói: “Chào nhị anh, tạm thời biệt”.

Dừng lại một ít, cô lại nhìn thanh lịch Dụ Lâm Hải: “À, khi nãy tôi thưa khuyết điểm. Tôi hòng đó là phiên sau cuối bắt gặp anh Dụ phía trên, TP.HCM Nam ko đón nhận anh”.

Nam Mẫn lên xe pháo, ngông nghênh rời ngoài cơ.

Dụ Lâm Hải tâm lý câu sau cuối Nam Mẫn thưa, nhíu mày: “Cô ấy tức phẫn uất ư?”

“Cái số trời, giờ đây cậu mới mẻ nhìn thấy hả?”

Phó Vực ham muốn quỳ lễ bái anh luôn luôn, thở dài: “Loại con trai như cậu, dù là đơn thân cả đời tôi cũng ko thương sợ hãi, xứng đáng đời. Cậu cứ kế tiếp như vậy cút, nỗ lực tăng chút nữa là Nam Mẫn tiếp tục không có gì chút mong muốn nào là với cậu luôn luôn. Cố lên nha!”

Trên lối về mái ấm, Nam Mẫn ngồi ở phía đằng sau mím môi thiệt chặt, ko thưa một tiếng.

Bầu không gian nhập xe pháo thấp cho tới kỳ lạ.

Cố Hoành đích thân thích tài xế, tay gắng lái rất rất cảnh giác, hoảng sợ xe pháo ko vững vàng lại tác động cho tới sếp, bạn dạng thân thích anh tớ cũng trở thành vạ lây.

Anh tớ theo dõi Nam Mẫn nhiều năm rồi, tất yếu là thấu hiểu tính cô.

Nếu cô cứ thao thao bất tuyệt rầy la ai cơ, chứng minh cô vẫn ko nổi rét mướt, tuy nhiên nếu như cô vắng lặng như giờ đây thì trong tâm địa cô đang được nghẹn cả ngọn lửa, rất rất tức phẫn uất, cực tốt chớ nhảy đi ra trước họng súng, ai ngu người cơ chịu đựng.

Đến khu vực vườn Hoa Hồng, Cố Hoành xuống xe pháo Open, Nam Mẫn cũng bước xuống xe pháo, điềm tĩnh nói: “Về mái ấm nghỉ dưỡng sớm cút nhé, sáng sủa sớm ngày mai tám giờ cho tới đón tôi”.

“Rõ”, Cố Hoành đáp tiếng, để ý sắc phía Nam Mẫn, lại ko yên tĩnh lòng nên lắm mồm một câu: “Tổng giám đốc Nam, tôi biết trong tâm địa cô ko được hí hửng, Hay những nhằm tôi liên hệ với anh Dụ, ngả giá chỉ thâu tóm về tư chén nhỏ cơ nha?”

Nam Mẫn nhíu mi, lạnh giá liếc nhìn anh ta: “Anh rảnh lắm hả?”

Cố Hoành liều mình rung lắc đầu, tức thời rén: “Tôi sai rồi”.

Cũng may Nam Mẫn ko so kè với anh tớ.

Nhìn Nam Mẫn lao vào mái ấm, Cố Hoành thở phào vì thế vừa vặn sinh sống sót sau tai nạn thương tâm, ảo óc vỗ nhập mồm bản thân một cái: “Này thì lắm miệng”.

Mãi cho tới khi Cố Hoành tài xế ra đi, một con xe khá black color mới mẻ lờ lững rãi lái cho tới, đứng trước cổng nhập khu vực vườn Hoa Hồng.

Cửa xe pháo được hạ xuống, lòi ra vẻ mặt mũi điềm tĩnh trầm dìm của Dụ Lâm Hải.

“Đây là mái ấm chúng ta Nam ư?”Đọc thời gian nhanh bên trên truyenapp.online

Giọng anh nhập mùng tối nghe lạnh giá cho tới kỳ lạ.

Xem thêm: trở thành chị gái của nhân vật phản diện

“Phải”, Hà Chiếu đáp tiếng, nhìn vấn đề tìm ra bên trên màn hình hiển thị, report với Dụ Lâm Hải: “Nơi này là khu vực vườn huê hồng rất rất có tiếng ở TP.HCM Nam, sau này được Nam Ninh Tùng… À ko, là thân phụ của cô ý mái ấm quăng quật số chi phí rộng lớn đi ra thâu tóm về, trở thành mái ấm chúng ta Nam, cũng mệnh danh nó là khu vực vườn Hoa Hồng”.

Dụ Lâm Hải thản nhiên “ừ” một giờ đồng hồ, tầm đôi mắt bất giác dõi về phía xa vời, nhiều chống còn sáng sủa đèn như vậy, đâu mới mẻ là chống của cô?

Dường như anh rất có thể tưởng tượng đi ra căn chống cô tiếp tục nhìn thế nào là, chắc chắn là nó sẽ bị đem tông màu nền rét mướt, nhập chống nồng nàn mùi hương hương thơm huê hồng, thật sạch sẽ nhập sáng sủa, đâu đâu cũng chính là khá thở của mái ấm gia đình.

Chẳng hiểu vì sao lòng lòng anh lại sở hữu chút mong ước, lại phủ đẫy tiếc nuối.

Kéo cửa ngõ xe pháo lên, Dụ Lâm Hải nói: “Đi thôi”.

Hà Chiếu nao nao: “Giám đốc Dụ, ko cần anh ham muốn tặng cỗ chén nhỏ cơ cho tới cô mái ấm nhằm cô ấy ko rét mướt phẫn uất nữa ư?”

Dụ Lâm Hải nhìn anh tớ với góc nhìn mức giá lẽo: “Cậu nghĩ về tôi rất có thể gạ gẫm được cô ấy ư?”

Hà Chiều tâm lý, tiếp sau đó ăn ngay lập tức thưa thật: “Tôi nghĩ về là không”.

Tuy là trước cơ cô ấy rất tuyệt tính, tuy nhiên giờ đây Nam Mẫn vẫn không hề là cô mái ấm của chúng ta, giờ đây cho dù cô chỉ cong môi mỉm cười cũng rất có thể cho tất cả những người tớ cảm hứng lạnh giá xác xơ nhập nụ mỉm cười cơ, thiệt sự rất rất đáng hoảng sợ.

Vả lại với hành vi trêu ngươi đàn bà người tớ của sếp rộng lớn ngày ngày hôm nay, anh tớ cảm nhận thấy Nam Mẫn ko thẳng đấm cho tới anh một chiếc vẫn chính là chất lượng lắm rồi.

Trên đời mang trong mình một câu, này đó là nhức nhối khiến cho trái tim bị tiêu diệt lặng.

Không cần cô ko tức, đơn giản cô chểnh mảng so kè nhưng mà thôi.

Dụ Lâm Hải bị Hà Chiếu thực hiện cho tới nghẹn tiếng, mím môi, mức giá lùng nói: “Thế cậu còn hỏi”.

Hà Chiếu nói: “Giám đốc Dụ, với số tay nghề ko sẽ là dày của tôi, thì đàn bà đều mến được gạ gẫm, đem gạ gẫm được hay là không là yếu tố của khả năng, còn ko gạ gẫm là yếu tố thái độ”.

Dụ Lâm Hải nheo đôi mắt lại: “Thế cậu cảm nhận thấy thái chừng của tôi đem yếu tố hả?”

Cảm sẽ có được không khí lạnh ập nhập mặt mũi, Hà Chiếu tất tả vàng mò mẫm thèm muốn sinh sống còn của tớ về bên, ngượng ngùng cười: “Không ạ, anh không tồn tại một ít yếu tố nào là cả, cũng bên trên tư cái chén này thực hiện họa, trêu ngươi cô ấy”.

Dạ Lâm Hải cù thanh lịch nhìn tư cái chén nhỏ cơ, này đó là chén men được chế tạo ra nhập thời Khang Hi, nếu như là kẻ cảm nhận thấy hào hứng với đồ vật thời cổ xưa, rất có thể biết đâu là đồ vật thiệt thì chắc chắn là sẽ không còn đơn giản dễ dàng bỏ dở.

Anh ko ngờ Nam Mẫn lại tranh giành giành với bản thân.

Nhưng mái ấm chúng ta Nam cũng cải tiến và phát triển kể từ ngành trang sức quý xoàn, có lẽ rằng cô cũng mò mẫm hiểu đôi khi về đồ vật thời cổ xưa, dễ thường cô cũng nhìn thấy độ quý hiếm của tư cái chén bát này?

Thế vì sao cô lại ko tranh giành với anh cho tới cùng?

Những thắc mắc trong tâm địa anh ngày ít nhiều, Dụ Lâm Hải cùng bất đắc dĩ bóp mi tâm, cảm nhận thấy bạn dạng thân thích bản thân chuẩn bị trở nên quyển ngàn vạn thắc mắc vì thế sao rồi.

Xem thêm: truyện phượng hồ

“Đi thôi”.

Dụ Lâm Hải lại hòn đảo đôi mắt nhìn ra bên ngoài, thời hạn còn nhiều, rồi anh cũng sẽ sở hữu được được đáp án anh cần thiết thôi.