vợ nhỏ gả thay được sủng lên mây

Lúc còn bé xíu, chúng ta ở nhập đại viện, toàn bộ người xem đều gọi cô là “Tiểu Lệ.”

Cố Tri Dân to hơn cô nhì tuổi tác, cũng chính là khi một vừa hai phải mới mẻ cút vườn trẻ, anh vẫn nhận định rằng thương hiệu của cô ý là “Tiểu Lệ” nên gọi cả thương hiệu cả chúng ta cô “Thẩm Tiểu Lệ.”

Bạn đang xem: vợ nhỏ gả thay được sủng lên mây

Gọi trở nên quen thuộc ngay lập tức ko thay đổi mồm được, tiếp tục gọi nhiều năm như thế.

Chỉ đem anh gọi cô như thế.

Mà anh giờ đây, gọi tương đối đầy đủ thương hiệu cô rồi.

Thẩm Lệ không xoay đầu lại, khóe môi miễn cương giơ lên lại hạ xuống, lạnh lẽo lùng lên tiếng: “Buông tay!”

Cố Tri Dân ko buông tay, ngược lại càng tóm chặt rộng lớn.

Giọng thưa của anh ấy cứng ngắc, đem một chút ít căng thẳng: “Chỉ cần thiết giờ đây em thưa, những tiếng một vừa hai phải rồi của em đơn thuần thưa đùa, anh tiếp tục thực hiện như ko nghe thấy gì cả, thực hiện như không tồn tại vật gì xẩy ra cả.”

Thẩm Lệ không đủ can đảm tin cậy phanh to tướng đôi mắt, khóe môi bị cắm rịn huyết rời khỏi cô cũng ko cảm nhận thấy đau đớn, chế ngự ý nghĩ về xúc động mong muốn xoay đầu coi anh, điềm đạm tuy nhiên lạnh lẽo lùng lên tiếng: “Anh đem xoàng vượt lên không?”

Trong xương từng người đều phải có một loại kiêu ngạo của riêng rẽ bản thân, đấy là loại sinh rời khỏi tiếp tục đem.

Cố Tri Dân tuy vậy chất lượng với cô, những cũng ko cần là chất lượng cho tới nỗi hoàn toàn có thể chạm cho tới số lượng giới hạn ở đầu cuối.

Cảm tình chất lượng, hẳn lẽ tiếp tục cách tân và phát triển chất lượng lên, tuy nhiên ko cần là nhẫn nhịn và bỏ lỡ tự trọng.

Cho cho dù giờ khắc này cô xoay đầu lại, về sau cần thực hiện thế nào là đây?

Cả người Cố Tri Dân chấn động, ko thể tin cậy được đấy là tiếng tâm sự kể từ mồm Thẩm Lệ.

Cô bé xíu nhỏ nhập ký ức của anh ấy cơ, không những là đem vóc dáng xinh đẹp nhất, mà còn phải rất rất lanh lợi.

Xem thêm: lâu rồi không gặp đam mỹ

Cô ở trước mặt mũi người thân trong gia đình sẽ sở hữu được chút tùy hứng, tuy nhiên cũng tương đối đích mực.

Cô lanh lợi lại sở hữu chừng đỗi, tiếp tục phải ghi nhận rõ rệt, thời điểm hiện tại cô thưa những tiếng cơ ý vị ra làm sao.

Đây là cô trọn vẹn ra quyết định mong muốn vứt quăng quật loại loại phiền toái ngán ghét bỏ là anh phía trên.

Sắc mặt mũi Cố Tri Dân tự động giễu, sử dụng mức độ tóm thiệt chặt cổ tay của cô ý, tiếp sau đó tự nhiên thả lỏng, thảy tay cô rời khỏi.

Thẩm Lệ không xoay đầu lại, tuy nhiên cũng cảm biến được sự dứt khoát và quyết tuyệt của anh ấy trong mỗi động tác giản dị này.

Thẩm Lệ còn ko bước tiến, khoảng cách thân thuộc nhì người vẫn rất rất ngay sát.

Nhưng tuy nhiên cô hiểu ra, kỳ thiệt chúng ta tiếp tục cách nhau chừng xa xôi.

Sau thời điểm ngày hôm nay, thân thuộc chúng ta là một trong những khoảng tầm rộng lớn ko lòng, trèo đèo lội suối cũng khó khăn hoàn toàn có thể vượt lên.

“Đi cút.” Giọng thưa của Cố Tri Dân tương tự như vớt lên kể từ lòng hải dương thâm thúy, một vừa hai phải rét một vừa hai phải lạnh lẽo.

Thẩm Lệ ko tạm dừng tăng 1 chút nào, nhấc chân rời khỏi ngoài.

Cô càng chạy càng nhanh chóng, mong muốn trốn ngoài loại điểm thực hiện người tớ thay đổi ko thông này.

Xem thêm: yêu phải tổng tài tàn phế

Sắc mặt mũi Cố Tri Dân u ám, lòng đôi mắt lại không tồn tại chút tức giẫn dữ nào là.

Ngay cả đứng thêm 1 giây với anh cô cũng không thích.

—-