vọng tưởng giang sơn

Trong khi Sở Diên đang được tưởng trận đánh này chuẩn bị kết giục, tuy nhiên chợt vạc hiện tại phía bên dưới vẫn ko được thả lỏng.

Tư thế này tiếp tục qua chuyện nhì canh giờ, hắn vẫn luôn luôn nhằm vật bại ở gọn gàng vô bụng hắn nhưng mà không tồn tại dự định đưa đi.

Bạn đang xem: vọng tưởng giang sơn

Sở Diên cau mi coi phần bụng đang được chứa chấp dao găm, một phân đoạn lâu năm dài đang được thông thoáng ẩn thông thoáng hiện tại vô bụng hắn.

Nhìn cơ hội nào thì cũng thấy rất rõ ràng, nó rõ ràng mà đến mức mơ hồ nước chỉ bắt gặp phần dao lộ liễu này phía trên.

Nó căng cứng, Sở Diên mong muốn ngồi dậy tuy nhiên lại vì như thế nhức nhưng mà trượt xuống không thể nào tự động bản thân rút rời khỏi dị vật căng tròn trặn.

Lỗ hỏng như được khuếch tán rõ ràng rệt, một chút ít dông lùa vô tiếp tục khiến cho hắn giá buốt cho tới cắm răng, sắc mặt mũi tím tái mét.

Động tác bị trì dừng, Sở Diên ko có gì ngăn được giờ đồng hồ nức nghẹn vì như thế bị khi dễ dàng, hắn bấu chặt cái gối mà đến mức khiến cho nó thủng một lỗ.

Những cọng lông vũ đem vô ruột gối tuôn rời khỏi, bọn chúng cất cánh tứ tung ko một trạm dừng.

Thình lình một cọng lông vũ nhẹ nhõm vấp lên đầu mũi của thương hiệu sắc lương y, khiến cho hắn vì như thế ngứa nhưng mà tỉnh dậy.

Việc trước tiên khi phanh đôi mắt ko cần coi sắc mặt mũi người nối tiếp mặt mũi nhưng mà là coi coi bên dưới tiếp tục rút rời khỏi ko.

Sau khi hắn phát hiện bạn dạng thân thiết tiếp tục không thay đổi thế như này suốt cả đêm mới nhất giật thột choàng tỉnh.

Không cần hắn cố ý nhằm hắn Chịu đựng như này trong cả tối đâu!

Chỉ là trong những khi hoan ái ko ngăn được sự kí©h thí©ɧ, vậy nên mới nhất phấn chấn sướиɠ nhưng mà quên mất mặt thời hạn. Mãi đến thời điểm mơ hồ nước tỉnh dậy, mới nhất vạc hiện tại suốt cả đêm luôn luôn làʍ t̠ìиɦ!

Bây giờ là canh tía, trời tiếp tục tờ lù mù sáng sủa không khí lạnh trực tiếp thừng lùa vô phía bên trong tấm chăn mỏng mảnh. Thổi qua chuyện song đường thể trống trải trống rỗng ko đem quần áo.

Lúc bấy giờ óc dần dần mệt mỏi, chỉ thấy bờ vai người bại lập cập run từng lần, giờ đồng hồ khóc thút thít ùa vô đại óc bại gàn, hắn tất tả vàng xoa xoa bẫy vai đang được lập cập rẩy kịch liệt.

Sự phấn chấn sướиɠ phút chốc tan biến chuyển, thay cho vô bại là 1 nỗi lòng hiện giờ đang bị dày xé.

Hắn tất tả thốt lên những câu nói. xin xỏ lỗi, như đầu thú đang được hóng hình trừng trị giáng xuống.

Thế tuy nhiên khuôn mặt mũi người trong trái tim hết sức không dễ chịu, hắn bấu mạnh vô domain authority thịt hắn, móng tay ghim sâu sắc khiến cho bọn chúng rỉ huyết.

Y cắm răng gằn giọng: "Sau này rời xa tao rời khỏi một chút!"

Cho mặc dù là thời khắc nào là hắn đã và đang Chịu đựng đầy đủ rất rất hình rồi, hắn đoạ giày vò hắn như vậy, nhằm Sở Diên như thế suốt cả đêm, ánh nhìn hắn dần dần hằng lên tơ huyết, hắn tức phẫn nộ vì như thế không sở hữu và nhận được câu vấn đáp.

"Rút rời khỏi thương hiệu khốn!" Sở Diên vạc điên nhưng mà rống to tướng, hắn sao cứ bị tiêu diệt trân nhưng mà coi hắn mãi.

"Xin lỗi, tao giờ đây rút rời khỏi ngay lập tức... nương tử chớ nóng!"

Sở Diên nhắm đôi mắt lại cảm biến một trận nhức xé hành xác, thông thoáng chốc tư mật và đã được giải bay, không thể bị căng cứng như thuở đầu.

Một cảm xúc từ từ truyền cho tới, Sở Diên nỗ lực khép lại bắp đùi Trắng nõn, nhằm thân thiết thể được tự do thoải mái rộng lớn.

Y trừng đôi mắt coi kẻ tội vật dụng đang được sơ ý coi xung quanh, còn giám ở phía trên vờ vịt fake vịt, thiệt khiến cho người tao nghẹn mong muốn vạc điên.

Sở Diên phủi phủi tấm chăn, nhằm nó trực tiếp sản phẩm một chút ít rồi lấp liếm bản thân vô chăn.

Giống như một chiếc lựa chọn rộng lớn, bảo quấn một bướm chuẩn bị trở thành hình.

Lý Thiên Thành áy náy nên ko trình bày gì, đợt nữa nhen đèn lên, nhẹ nhõm tay trở bản thân hắn dậy.

"Ngoan nào là nhằm tao coi một chút!" Giọng trình bày vô nằm trong nhẹ dịu, tuy nhiên qua chuyện tai Sở Diên cứ như yêu tinh quỷ câu hồn.

Y túm chăn kéo một chiếc lên đầu, ko chừa cho tới một khe hở.

"Đừng như thế tiếp tục ngộp thở đó!" Hắn lại giờ đồng hồ tục nhỏ tiếng nói với hắn.

Thế tuy nhiên Sở Diên không thể tin tưởng tưởng nữa, hắn nhắm đôi mắt mong muốn vờ vĩnh như ko nghe.

Cả tối thiệt sự uể oải, hắn còn ko ngủ được từng nào.

Ánh đôi mắt dần dần lù mù sương khiến cho Sở Diên không thể gượng gập nổi, hắn rất rất mong muốn... rất rất mong muốn ngủ thiệt sâu sắc.

Tấm chăn thời điểm hiện tại vận động, Sở Diên phanh đôi mắt hốt hoảng như tiến công mất mặt bảo vật, hắn nỗ lực lưu giữ chặt tấm chăn, dằn teo một chút ít sau cùng ra quyết định quấn bản thân thiệt chặt.

Y quặt một chiếc tiếp tục lấy gốc chăn lấp liếm kín, test căn vặn hắn làm thế nào bắt được hắn.

"Đã trình bày tiếp tục ngợp bại, mau chui rời khỏi nhanh chóng lên!"

Sở Diên ngang bướng dễ dàng dầu gì nghe theo đuổi, hắn cứ bo bo ôm siết lấy tấm chăn, đầu vùi thiệt sâu sắc, mà đến mức trong cả tóc cũng ko rơi rời khỏi.

Lý Thiên Thành bất lực coi quả đât ngang bướng này! Hắn trình bày mãi nhưng mà hắn chẳng nghe, phút chốc lòng lòng nhấc lên tư vị mệt rũ rời, được xem là canh tía rồi hắn không thể ngủ được.1

Sở Diên như thế hắn làm thế nào nhưng mà yên ổn tâm?

"Bây giờ đem Chịu đựng chui rời khỏi không?"

Con sâu sắc nào là bại bĩu môi ngoan ngoãn cố: "Không rời khỏi, ngươi đem đảm bảo chất lượng thì đem tao rời khỏi đi!"

Lý Thiên Thành không còn cơ hội đành cần thỏa hiệp với Sở Diên.

"Ngươi ngoan ngoãn tao sẽ không còn cướp tiện ngờ vực nữa!"

Cảm thấy từng ấy vẫn ko đầy đủ hắn ngay tức khắc trình bày tăng.

"Ngươi tính ngủ như vậy sao? Vẫn ko vệ sinh tinh khiết, ngày mai đem dịch cũng chớ trách móc ta!"

Nghe thế Sở Diên ngay tức khắc bị hắn thực hiện lung rung rinh ý chí, hắn ngẫm suy nghĩ một khi coi test rốt cuộc đem nên tin tưởng hắn hay là không.

Nhưng hắn cũng ko thể nhằm bạn dạng thân thiết như thế được, phía bên dưới đem chút nhếch nhác, không dừng lại ở đó dịch thể bám nhiều như thế... hóng cho tới sáng sủa mai sẽ không còn ổn định một chút nào.

Đành vậy, coi rời khỏi cũng ko thể phản kháng.

Cảm thấy người vô chăn đang được từ từ ló Output đầu ra, Lý Thiên Thành mỉm cười mỉm cười thoả nguyện.

Hắn biết tức thì hắn tiếp tục Chịu đựng bại hắn nhưng mà.

"Mau lên cút, nếu như còn chậm rì rì trễ phu quân cũng chây lười quan hoài ngươi!"

Sở Diên một bụng ủy khuất, hắn nâng ánh nhìn như mong muốn phóng rời khỏi tia lửa nhen cháy Lý Thiên Thành.

Hắn là 1 thương hiệu núm thú xứng đáng hận nhất, thù địch ngày hôm nay hắn tiếp tục ghi trong trái tim, chắc chắn tiếp tục trả đơn giản ko lựa chọn được ngày.

Xem thêm: cuu tinh ba the quyet

Sớm thôi thù địch mới nhất nợ cũ hắn tiếp tục tính với hắn nhân tiện.

...

Một nén mùi hương thấm thoắt trôi qua chuyện, thời điểm hiện tại Sở Diên đang không nhịn được nhưng mà ở xuống, hắn uể oải coi ngọn nến đang được cháy dần dần phút chốc đường nét mặt mũi ngay lập tức sầm uất cứng.

"Ngươi xê dịch qua chuyện một chút ít cút, chớ đem ở ngay gần quá!"

Lý Thiên Thành chau mi coi thân thiết thể nhém một chút ít nữa là rơi xuống sàn rồi, hắn thở lâu năm giữ vững một khi.

"Như vậy được chưa?"

Sở Diên coi bản thân rồi coi hắn, sau cùng mới nhất ước tính được khoảng cách, xác nhận không thật ngay gần mới nhất yên tâm gật đầu.

"Ừ... được rồi, ngươi ngủ cút... tao cũng... ngủ phía trên... nhưng mà khoan... lát nữa, lát nữa nếu như tao phát hiện ngươi lại gần... tao sẽ không còn nhượng cỗ đâu!" Sở Diên lắp đặt bắp trình bày ko ngăn được mạch xúc cảm uể oải vô đầu.

Y đang được cảnh giác, một chút ít cũng không thích lơ là, bởi vì lẽ hắn hiện giờ đang bị chôn xuống lòng vực sâu sắc, một điểm khởi xướng kể từ du͙© vọиɠ, điểm thân thiết thể day dưa ko dứt, điểm nối liền với việc dâʍ ɭσạи triền miên.

Sở Diên đem chút choáng, tiếp tục lâu như thế vẫn ko thiệt sự buông vứt sự cảnh giác ngừa.

Mấy thời nay tâm tư tình cảm bất thình lình thay cho thay đổi, phút chốc khiến cho Sở Diên hoang mang lo lắng tột đỉnh.

Y chẳng biết bạn dạng thân thiết đang được tâm lý thế nào là, đang được hành vi rời khỏi sao... đơn giản mong muốn rời né, rời né sự xúc tiếp ngay cạnh.

Có lẽ là vì dịch tình lại gửi xấu xa, bao nhiêu ngày trước ở vô cung ko được phấn chấn.

Ngoài mặt mũi hắn luôn luôn nhấp lên xuống đầu nói rằng không tồn tại gì, tuy nhiên tận sâu sắc trong tâm thức lòng là vỡ nhừ thảm thương.

Y vô vọng, cảm nhận thấy bạn dạng thân thiết ko được đảm bảo chất lượng, không còn con cái cho tới con cháu khi nhỏ đều chẳng quí bản thân.

Đến từng tuổi tác này hắn tiếp tục càng già nua tăng, thấm thoắt thoi trả cũng chỉ với một bộ khung trơ trọi.

Nhưng bại chẳng cần là vấn đề hắn kinh sợ hãi nhất, nhưng mà là bị vứt đem không người nào quan hoài.

Y mong muốn bảo lãnh bạn dạng thân thiết, nên mới nhất giới hạn nhằm Lý Thiên Thành xúc tiếp, cũng chính vì kinh sợ... kinh sợ sẽ có được một ngày hắn ko cần thiết hắn nữa.

Hôm ni lên chóng, ngày mai cũng lên chóng...

Nhỡ mai hắn không thể Chịu đựng được nữa, hắn tiếp tục như vậy nào?

Liệu đem còn mong muốn ở mặt mũi hắn không?

Hoặc là còn rất có thể kế tiếp đồng ý y?

Nhưng mặc dầu là ra sao, hắn một chút ít cũng không thích lơ là.

...

Sở Diên phanh đôi mắt, vô bóng tối coi Lý Thiên Thành đang được ngủ say. Hắn ngái cũng thiệt to tướng, mồm há rộng lớn, mũi khịt khịt như heo vậy.

Chân trái ngược banh rời khỏi, thu hẹp, chân cần trực tiếp rời khỏi, dịch thanh lịch phía bên trái. Tướng ngủ không đẹp, ko hề đẹp tươi như trước đó bại.

Mới này cũng thiệt nhanh chóng, tía mươi năm rồi, chúng ta tiếp tục với mọi người trong nhà rất rất lâu rồi, Tính từ lúc tía mươi năm trước đó.

Sở Diên mỉm mỉm cười, ngón tay chọc vô má hắn.

"Biếи ŧɦái!" Y ghét bỏ vứt mắng, tiếp sau đó xoay sống lưng lại, cũng chìm vô chiêm bao đẹp mắt.

...

Lúc này Lý Thiên Thành ngay lập tức phanh đôi mắt, hắn coi hắn bất giác phì mỉm cười.

Nói ai biếи ŧɦái chứ, hắn chỉ thực hiện thế với y!

Còn ai bại rõ rệt trình bày rất rất ghét bỏ vứt, còn ko cho tới hắn lại gần, ấy vậy lại choài người về phía hắn, chọt má mắng biếи ŧɦái.

Quả thiệt rất đáng để yêu!

Lý Thiên Thành mỉm cười mỉm cười, nhẹ dịu kéo Sở Diên ôm vô lòng, truyền cho tới hắn một chút ít khá rét.

...

Sáng sớm gà ở trong phòng Tô Thần tiếp tục gáy, con cái chó ngôi nhà Cửu thẩm cứ sủa mãi ko thôi.

Một mặt mũi là gà, một phía là chó, lỗ tai cứ bị tra tấn, báo kinh sợ Lý Thiên Thành và Sở Diên cần dậy sớm.

Cùng thời điểm hiện tại tứ đôi mắt coi nhau, cả nhì đều tiếp tục rạm đen sạm.

Nhưng riêng biệt Sở Diên là thảm kinh sợ nhất, không chỉ đôi mắt rạm nhưng mà hạ thân thiết cũng rách rưới nhừ.

Y bài bác rời khỏi thế thụ động chây lười biếng ko ngồi dậy, ánh nhìn mơ hồ nước coi hắn.

Lý Thiên Thành thời điểm hiện tại tiếp tục nắm rõ, hắn dang tay rời khỏi bế Sở Diên ngồi dậy, nhằm hắn ngồi tức thì ngắn ngủi bên trên chóng, tía chân tứ cẳng cút lấy thau nước chung hắn tắm rửa.

"Thỉnh nương tử sai bảo!"

Sở Diên đắc ý nhịn mỉm cười, khuôn mặt mũi vẫn giá buốt băng.

"Rửa mặt mũi cho tới tao đi!"

Nhận được khẩu lệnh, Lý Thiên Thành rất rất nhanh chóng tiếp tục lấy khăn cho tới dìm vô nội địa, vắt nhẹ nhõm cho tới thô rồi vệ sinh mặt mũi cho tới hắn.

"Nương tử vất vả rồi, ngày hôm nay hoặc là ngủ một ngày đi!"

Sở Diên gật đầu lười nhác ở xuống.

"Nghe ngươi vậy, mặc dù sao cũng không có gì sức!"

"Vậy nương tử mong muốn ăn gì? Chốc nữa tao cút chợ!"

"Muốn ăn bánh bao thịt cua!"

Xem thêm: truyện tranh tinh thần biến

"Vậy tao cút sớm một chút ít, cút trễ tiếp tục không tồn tại cua!"

"Được, cho tới ngươi một canh giờ, mua sắm lẹ rồi về!"

"Được!"