xuyên thành nữ phụ thay đổi vận mệnh

Chương 11: Ta trở thành người mai mối

Kỳ thực. Ta cũng không hiểu biết làm thế nào tao lại chạy chuồn a.
Chỉ là từ xưa cho tới giờ tao đều tự động nhủ cần rời xa phái mạnh công ty. Ai ai ngờ lại hành động tự nhiên thái quá vì vậy ToT
Mà thôi kệ chuồn. Sắp vô học tập rồi. Ta cần nhanh chóng chân vô lớp.
- kính chào tè Hân. Cậu cho tới rồi sao?
- uhm. Thẻ học viên của cậu.
- thẻ học viên của tôi làm thế nào cơ? Ơ. Chắc vừa phải nãy chuồn xung xung quanh ngôi trường nên rơi rồi. May bản thân còn 1 cái không giống. Hì hì.
Ân. Vẻ mặt mũi này của nường là ý gì trên đây. Bất đắc dĩ?
- Tiểu Hân. Tý nữa cho tới cửa hàng sách nằm trong tớ không?
- được.
- ok
Nhà sách này là tao vô tình phân phát hình thành. Tuy ko rộng lớn tuy nhiên không khí đem đường nét cổ xưa cực kỳ rất đẹp. Ta cực kỳ mến nên cũng thông thường xuyên tới lui. Chỉ là từng Khi chuồn một mình, cực kỳ ngán. Cuối nằm trong thời điểm ngày hôm nay cũng có thể có chúng ta chuồn nằm trong.
- tè Hân. Bình thông thường thời hạn rảnh cậu làm những gì a?
- tớ phụ anh trai chút việc?
- cậu đem anh trai sao?
- uhm
- anh trai cậu làm những gì vậy?
- vẽ
- ồ. Tớ muốn làm đem anh trai. Mà chị cũng rất được. Tóm lại là ai cũng rất được không còn ấy. Một bản thân ngán bị tiêu diệt. Haizz. A cho tới rồi. Vào thôi.
Ta tiếp cận ghế ngồi không xa lạ của tôi.
- cậu nốc gì không?
Ở trên đây còn có một khu vực nho nhỏ cho những người xem sách a. Người tao phát biểu cafe và sách mà
- capuchino
- ok. Ông công ty à. Cho em 2 capuchino nhé.
- sao thời điểm ngày hôm nay cho tới sớm vậy? Có cả chúng ta nữa sao?
- em hớt tóc học tập cơ.
- ồ. Em hớt tóc học tập thì chỉ việc một mình là được rồi. Còn dạy dỗ hỏng người không giống. Đây. Của 2 em đây
- cảm ơn ông chủuuu
Ông công ty ở trên đây cực kỳ trẻ con a. Tên Thiên Anh. Từ Khi tao bị xuyên vô trên đây tao đang trở thành khách hàng quen thuộc của hiệu sách này:3
Hôm ni tao cho tới hiệu sách là nhằm dò xét bao nhiêu quyển ngôn tình nhằm giết mổ thời hạn a.
Lựa được một gò truyện, tao cho tới bàn ngồi phát âm, nhâm nhi ly capuchino. Tiểu Hân vừa phải chuồn nghe Smartphone a.
- Tiểu Hân. Xong rồi sao? Cậu chọn lựa được cuốn sách này ko thế?
- rồi trên đây. Tiểu Y. Xin lỗi a. Tớ cần về trước. Anh tớ cho tới đón rồi.
- vậy tớ tiễn đưa cậu rời khỏi ngoài
- ko cần thiết đâu. Tớ chuồn nhé. Pp
- pp
Ta coi qua quýt cửa ngõ kính. Thấy một con xe thể thao red color tiếp cận đón Tiểu Hân chuồn a. Đó là xe cộ của anh ấy trai cô ấy thì cần.
Đang vẩn vơ tâm lý, đùng một cái có một người ngồi xuống điểm đối lập tao. Là Thiên Anh
- tè Y. Suy suy nghĩ gì vậy? Cốc capuchino của em không còn rồi tề. Đưa trên đây anh lấy mang đến ly không giống. Miễn phí.
- ân. Anh... anh... anh.... chớ thực hiện em thụ sủng nhược kinh a. Có chuyện gì sao?
- Ôi. Tiểu Y thiệt là hiểu anh tuy nhiên. Đúng là tri kỷ của anh ấy. T0T
Ông anh này thiệt là. Ta quen thuộc anh tao không được 3 mon thì cần.
Bầy rời khỏi vẻ mặt mũi cực chẳng đã. Ta nói
- anh đem gì ham muốn căn vặn thì căn vặn chuồn.
- ân. con bạn của em ấy. Có tình nhân ko vậy?
- tè Hân sao? Chưa a. Làm sao vậy? Đừng phát biểu anh vừa phải bắt gặp tiếp tục yêu thương a.
- vẫn chính là tè Y hiểu anh nhất.
- ham muốn thực hiện tình nhân tè Hân sao. Phải qua màn của em tiếp tục nhé.
- Vậy anh miễm phí mang đến em gò sách này nha.
- ko cần thiết.
- vậy thì thêm thắt. Mỗi lượt em mua sắm sách đều hạn chế 30%
- em tương đối đầy đủ không nhiều chi phí đó
- từng thức uống đều không tính phí.
- ok. Thành giao
- được. Hợp tác sung sướng. Vậy em về a. Pp anh
Ta ôm gò sách chạy chuồn với nụ mỉm cười gian ngoan xảo. Tiểu Hân. Tớ cực kỳ nài lỗi vì thế phân phối cậu rẻ rúng vì vậy. Nhưng ai bảo tính yêu thương sách hám gia sản tớ ko thể vứt. Xin lỗi nài lỗi. Nhưng Thiên Anh rất tuyệt cơ. Cứ tin cẩn tưởng tớ:))))
Tiểu Y sung sướng đắc ý tuy nhiên quên thất lạc. Còn một ải nữa là anh trai của Tiểu Hân. Anh trai lại thương em gái nhất. Vậy quãng đàng “bà mai” này còn nhiều năm dài rồi.
.............
Mà ở mặt mũi cơ. Trong con xe thể thao red color.
- Hắt xì.
- Tiểu Hân. Em ko khỏe khoắn sao?
- không tồn tại. Chắc ai cơ đang được ghi nhớ cho tới em thôi.
- Hả. Mà vừa phải rồi. Em chuồn nằm trong ai vậy? Là phái mạnh hoặc nữ?
- nam
*kétttttt*
- EM NÓI CÁI GÌ?
- Anh lăm le sợ hãi bị tiêu diệt em sao? - người vừa phải suýt đập nguồn vào cửa ngõ kính thở than.
- em phát biểu đùa thôi tuy nhiên. Anh chớ manh động. là chúng ta mới mẻ gửi cho tới, đàn bà a.
- thật?
- THẬT. Cần em thề nguyền độc không?
- Không cần thiết.
Chiếc xe cộ lại kể từ từ gửi bánh. Ai cơ đem căn bệnh quá yêu thương em gái của tôi kẽ nói
- Em cũng Chịu banh lòng rồi. Anh cực kỳ mừng.
- vậy sao? Vậy anh chớ đem khảo sát người tao nhé? Tin tưởng vô đôi mắt coi người của em chuồn.
- ko được. Sự tin cậy của em là bên trên không còn.
- hừ.
Nam Vũ cực chẳng đã coi cô em gái. Haizzz. Ai bảo nó là em gái anh làm những gì. Nên anh lo lắng mang đến nó tuy nhiên thực hiện một số trong những việc tương đối quá thì cũng ko trách cứ được. Mải tâm lý ltinh tinh tuy nhiên anh vừa phải vứt qua một câu thực hiện anh cần ăn năn hận: “nếu mai em đem chúng ta trai. Chắc chắn ko phát biểu mang đến anh. Không thì hắn bị tiêu diệt với anh thất lạc. Hừ”
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn